Em vô sinh rồi, chúng mình ly hôn đi!

https://hoaanhdao.vn/khuyen-mai

Do ngày đó còn trẻ, cả 2 anh chị đều muốn phấn đấu cho công việc nên cố tình kế hoạch và lần lữa chuyện này mãi, nhưng giờ muốn thì lại chả được. Chồng là con trưởng nên áp lực về mặt con cái là rất lớn, ông bà đã hạ tối hậu thư:

- Mẹ không cần biết chúng mày công to việc lớn như thế nào? Trong năm nay phải có con cho mẹ.

- Dạ vâng, bọn con hiểu rồi ạ.

- Đừng có nói suông như mấy năm trước nữa. Mẹ để chúng mày tự quyết không có nghĩa là mẹ để yên đâu.

Thấy thái độ lần này của mẹ quá quyết liệt, cộng thêm với chuyện hơn năm nay anh chị cũng thả cửa rồi mà mãi không dính. Mấy ngày hôm sau vợ chồng chị xin nghỉ làm để cùng nhau đi khám sản xem sao. Thế mà, khi bác sĩ gọi riêng chị vào để nhận kết quả thì chị mới đứng hình:

- Tôi... không thể nào vô sinh được, không thể nào.

- Xin lỗi chị, nhiều trường hợp vô sinh cũng xuất hiện kể cả khi có kì kinh nguyệt bình thường.

- Xin bác sĩ hãy giúp tôi, thụ tinh hay cấy trứng hay làm gì cũng được. Chỉ cần tôi mang thai là được. Mất bao nhiêu tiền tôi cũng đồng ý.

- Rất xin lỗi chị, cơ địa của chị là cơ địa bất thường không phù hợp để thụ thai. Chính vấn đề này nên mới dẫn đến việc vô sinh, nói một cách khác là dù có làm thế nào chị cũng không thể mang thai được.

Ảnh minh họa

Chồng thấy vợ lớn tiếng nên chạy vào ôm chị ra. Nhìn vào tờ xét nghiệm của vợ, anh chẳng biết nên làm gì nữa, chỉ biết ôm chặt mặc cho chị khóc. Nước mắt của vợ rơi thấm ướt áo anh, khiến lòng anh trở nên nặng nề.

Suốt mấy tuần sau đó, chị trở nên trầm cảm, cả ngày chẳng nói nửa lời. Đêm nào chị cũng khóc, thi thoảng nửa đêm lại bật dậy ôm chặt lấy anh nói đừng bỏ rơi mình. Anh thật sự không muốn nhìn thấy vợ như thế này nhưng chính bản thân cũng không biết phải làm gì để giúp vợ.

- Anh à, mình ly hôn đi.

- Em lại nói linh tinh cái gì đấy, anh đã bảo để anh lo mà.

- Không sớm thì muộn bố mẹ cũng biết thôi. Đằng nào cũng thế, đau sớm thì lành sớm.

- Vớ vẩn, anh không ly hôn đâu.

- Anh điên à. Anh có nghe thấy bác sĩ nói gì không?? Em không đẻ được đâu. Em vô sinh bẩm sinh đấy. Cơ địa em không thể thụ thai được. Dù có làm cách nào em cũng không thể có bầu được.

- Cả đời này em sẽ không thể có con!! Anh có biết thế nào là cả đời không?? Liệu anh có chịu được không?? Bố mẹ anh có chịu được không?? Bây giờ anh nói thế thôi, chứ vài ba năm nữa anh sẽ lại ra ngoài cặp bồ để có con trai thôi. Rồi anh sẽ chán em, sẽ ruồng bỏ em… Em không muốn đến lúc đó phải chịu tủi nhục, thà ly hôn sớm một chút, ít ra em còn giữ cho mình được chút danh dự.

- Em… Em biết mình đang nói gì không??

Anh bước nhanh ra ngoài, tiếng cửa va đập mạnh “sầm” một cái khiến chị hiểu được chồng giận đến mức nào. Nhưng bây giờ chị biết làm thế nào đây. Cả cuộc đời này chị không có cơ hội được làm mẹ rồi. Chị không thể để anh cũng mất đi quyền làm cha được. Thà chị đau, chị chịu khổ một mình thôi.

Chồng bỏ đi cả đêm không về, từ ngày lấy nhau đến giờ chưa bao giờ anh đi qua đêm như thế cả. “Đúng lắm, anh đi đi, đừng ở lại đây làm gì cả, cứ bỏ mặc em đi”, chị mỉm cười đầy chua chát.

Chiều đi làm về thấy chồng ngồi đợi sẵn ở phòng khách, phía dưới là 1 tờ giấy trắng. Chị mỉm cười chua chát hiểu đó là cái gì:

- Anh viết đơn rồi hả, ừ, để em kí.

Chị nói vậy nhưng lòng thắt lại, không ngờ anh quyết định chia tay thật. Cố nén không cho những giọt nước mắt nào chảy ra, tự bảo mình nhất định phải mạnh mẽ lên nhưng vừa cầm tờ giấy lên, chị sững người.

Cái gì đây, đâu phải giấy ly hôn đâu. Sao lại là giấy xét nghiệm vô sinh thế này, mà người vô sinh lại là anh. Thế này là thế nào?? Chị không hiểu, ngẩng đầu lên nhìn anh trân trân hỏi:

- Cái gì đây, giấy xét nghiệm gì đây!! Anh đang đùa em đấy à.

- Anh không đùa, anh cũng bị vô sinh đấy, giờ chúng ta hòa nhau rồi đúng không?? Này, đừng có vò, anh phải nhờ vả mãi thằng bạn anh nó mới làm cho đấy.

- Anh… anh có biết như thế này là thế nào không?? Anh không muốn có con nữa à, còn bố mẹ thì sao??

- Anh nghĩ kỹ rồi, nếu là anh vô sinh thì sẽ khác, bố mẹ sẽ không bắt chúng ta ly hôn đâu. Anh không ly hôn với em đâu. Nhất định không. Nối dõi gì chứ, để cho chú hai nối đi, anh mặc kệ. Anh lấy em vì anh yêu em, chứ có phải lấy em để em đẻ con cho anh đâu, không có con thì thôi. Nhận con nuôi là được.

Nghe anh nói vậy, những giọt nước mắt chị cố gắng kìm nén từ nãy giờ không kìm được nữa. Chị bật khóc nức nở. “Đồ ngốc, anh là đồ ngốc, đồ điên, anh có thấy ai như anh không??” nghe chị mắng, anh chỉ cười rồi ôm chị vào lòng, vỗ về “Ừ, anh điên rồi. Anh yêu em đến điên mất rồi!!”.

ST

Nguồn: kenhphunu.com