11 bài học “xương máu” về cuộc sống mà tôi tự nhận ra sau khi người mẹ tôi hết mực thương yêu qua đời

Từ bé, tôi đã luôn sẵn sàng theo mẹ đi khắp nơi. Tôi từng ngủ dưới sàn giảng đường trường Luật, nơi mẹ tôi giảng dạy, nơi mà hàng trăm sinh viên Luật học tập và tranh luận về các vụ án pháp lý. Khi tôi lên sáu, tôi theo mẹ sang Paris hẳn một kỳ học, và năm tôi mười bốn tuổi, tôi luôn ở bên cạnh mẹ khi mẹ phải chống chọi với căn bệnh ung thư vú giai đoạn 3.

Sau khi cha của tôi qua đời, tôi như một nguồn động viên chính của mẹ tôi trong những đêm mẹ mất ngủ. Khi căn bệnh tiến triển ngày càng xấu đi, tôi ủng hộ mẹ trong quyết định mua một ăn hộ nhỏ ở Paris, mặc dù có nhiều người thân và bạn bè phản đối khi cho rằng nó quá tốn kém, song tôi chỉ nghĩ vì họ không hiểu mà thôi.

Tôi đã cùng mẹ đi tới những đỉnh cao của Machu Picchu, đi qua Morocco và cắm trại trong khu rừng Amazon. Nếu mẹ tôi muốn khám phá bất cứ nơi đâu, tôi chính là đôi cánh của mẹ. Mẹ đã giúp tôi bước qua những khủng hoảng của tuổi dậy thì. Chúng tôi như những người bạn, đan xem trong nhiều sự kiện cuộc sống của nhau.

Khi mẹ tôi qua đời, tôi cảm thấy vô cùng buồn chán, hụt hẫng và đau khổ. Nhưng cũng chính lúc đó, tôi đã nhận ra được rất nhiều bài học cuộc sống, mà nó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.

hand-holding

1. Đừng ngại khi cảm thấy mình ngốc nghếch và hãy nói chuyện với mọi người nhiều hơn

Khi tôi cùng mẹ đi du lịch nhiều nước trên thế giới, mẹ tôi rất hay bắt chuyện với những người mới gặp. Mẹ có thể nói nhiều chuyện về cuộc sống, còn tôi thì khá e dè. Tôi luôn cảm giác rằng mẹ chia sẻ quá nhiều và điều đó không thích hợp lắm.

Nhưng đến bây giờ, tôi mới nhận ra sự quan trọng và những ý nghĩa trong việc mẹ tôi đã làm. Sau khi mẹ tôi mất, tôi đã nhận được hàng trăm tin nhắn, e-mail và những cuộc điện thoại từ khắp nơi trên thế giới. Họ gửi lời chia buồn, nhưng chủ yếu chia sẻ rằng mẹ tôi có ý nghĩa như thế nào đối với họ. Cho dù chỉ là một lời khuyên về vấn đề pháp luật hay đơn giản là một câu chuyện phiếm, mẹ tôi cũng đã giúp họ cảm thấy tốt hơn.

Và tôi không còn thấy mẹ tôi như một người ngốc khi chia sẻ quá nhiều nữa. Chính điều này đã dạy tôi bước lên phía trước, gạt bỏ mọi nỗi sợ hãi và nói chuyện với nhiều người hơn. Tôi tự mở lòng mình ra, và tôi cảm thấy mình nhận được nhiều hơn những gì tôi đã cho đi.

2. Nếu bạn không thích điều gì, hãy sở hữu nó

Khi chúng ta có thể buông bỏ sự xấu hổ và sự sợ hãi, là chúng ta sẽ có đủ tự do để làm những gì chúng ta muốn. Sau khi mẹ tôi hoàn thành đợt điều trị cuối cùng, mẹ đã thề rằng sẽ không để ý những gì người khác nghĩ về mình nữa. Từ khi ấy, mẹ tôi chỉ làm những gì mẹ tôi muốn mà thôi.

Cuộc sống quá ngắn ngủi để có thể tránh những xung đột hay chấp thuận tất cả mọi thứ. Nếu bạn không thích nơi bạn đang ở, hãy đứng dậy và đến nơi bạn muốn đến. Nếu bạn không muốn những gì bồi bàn mang cho mình, hãy gọi món khác. Nếu bạn không vui với những gì người khác nói, hãy nói thẳng với họ.

Từ khi mẹ tôi qua đời, tôi luôn cố gắng thể hiện bản thân mình một cách chân thật nhất, dù phản ứng của người khác không phải là điều tôi đã tưởng tượng. Nếu phản ứng của người đối diện tốt, thì tôi càng cảm thấy gần gũi hơn với họ, còn nếu không, tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn và gần gũi hơn với chính bản thân mình.

3. Sẵn sàng chi tiền để có kinh nghiệm

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình rất nghèo, di cư từ Đài Loan sang Mỹ và 5 người phải sống trong một căn hộ chật chội dành cho 2 người. Mặc dù sống trong nghèo đói và thiếu thốn, thay vì giữ chặt số tiền kiếm được, mẹ tôi dùng số tiền đó để tạo ra khá nhiều những kinh nghiệm hay ho. Mẹ sẵn sàng trả tiền để những người bạn bè tham gia vào các bữa tiệc gia đình, trong đó có những người sau này rất quan trọng với chúng tôi.

Ăn tối tại các nhà hàng khác nhau là một trong những niềm vui lớn nhất của mẹ tôi. Mẹ tin rằng được thưởng thức đồ ăn ngon có nghĩa là cuộc sống có chất lượng tốt. Mẹ cũng lên kế hoạch chuyến đi hoang dã ở nước ngoài để có thể trải nghiệm nhiều hơn. Đừng lo lắng về việc tiết kiệm từng xu. Hãy để đồng tiền làm việc cho mình, chứ đừng làm việc cho đồng tiền. Không gì quý hơn những trải nghiệm. Dù sao thì khi chết, bạn cũng không thể mang theo tiền được.

c700x420

4. Đừng đưa ra những quyết định bốc đồng khi bạn cảm đang bị cảm xúc chi phối

Sự đau buồn khiến tôi mệt mỏi trong một thời gian dài. Cảm xúc này tuy không tích cực lắm nhưng nó đã dạy cho tôi rất nhiều về sự khôn ngoan trong việc tạm dừng. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái, hãy tạm dừng mọi thứ liên quan. Nếu bạn không chắc chắn, cũng hãy tạm dừng và tham khảo thêm những người khác. Nói chung, nếu tâm trạng không tốt thì bạn đừng nên đưa ra quyết định gì cả. Cho dù việc này mất vài giờ, ngày hoặc tuần, hoàn toàn tùy thuộc vào bạn. Công việc chính của bạn là chăm sóc bản thân và nhiều thứ sẽ tự xảy ra như nó sẽ xảy ra.

5. Đừng nên suy nghĩ quá nhiều những chuyện không cần thiết

Cho dù tâm trạng của bạn có tốt thế nào, thì mọi lựa chọn của bạn cũng sẽ có lúc làm bạn không thoải mái. Hãy nghĩ rằng, không bao giờ có những lựa chọn hoàn hảo, chỉ có những lựa chọn phù hợp nhất tại một thời điểm nào đó mà thôi. Như việc mẹ tôi mua căn hộ ở Paris, có rất nhiều người nó rằng sự lựa chọn đó có vẻ không phù hợp lắm, chỉ có tôi với mẹ biết rằng nó có ý nghĩa như thế nào với mẹ, và chúng tôi cố gắng không để tâm hay suy nghĩ quá nhiều về một lựa chọn nào đó.

6. Dù bạn có năng khiếu gì, nó cũng luôn cần thiết

Bạn bè của mẹ tôi thường gọi điện cho tôi chỉ để nói rằng họ đã ngạc nhiên như thế nào khi sẵn sàng nhận được sự giúp đỡ từ mẹ tôi. Khi còn nằm trên giường bệnh, mẹ tôi còn xem xét các vấn đề pháp lý trong vụ ly hôn của một người bạn, rồi cả thẻ xanh định cư Mỹ của một người bạn khác đến từ Croatia. Mẹ tôi luôn muốn giúp đỡ mọi người, và bà đã sử dụng hết vốn kiến thức chuyên môn cũng như kinh nghiệm sống để làm điều đó.

Bạn không thể biết lòng tốt của mình bao giờ thì được đáp trả lại, nhưng chắc chắn những người được giúp đỡ sẽ luôn thầm cảm ơn bạn, vì thế, đừng im lặng, hãy chia sẻ.

7. Tìm ra ý nghĩa của những điều nhỏ nhặt

Sau khi mẹ tôi qua đời, nhiều ảo ảnh và tưởng tượng của tôi đã tan vỡ. Tôi nhận ra mình đã xa rời thực tế như thế nào, thế giới của tôi tưởng chừng như toàn sự sợ hãi và lo lắng. Nhưng rồi tôi nhận ra, mỗi khoảng khắc trong cuộc đời này đều đáng sống. Rồi tôi cũng tìm ra những thứ cho dù rất nhỏ thôi, nhưng nó để lại cho tôi những ý nghĩa tinh thần rất lớn, và tôi “bám” vào nó để vực dậy tinh thần của mình, để sống tiếp. Từ đó trở đi, tôi luôn cố gắng trân trọng từng điều nhỏ nhất và từng khoảng khắc trong cuộc sống của mình.

da4371148f7ab6e76ce1dd0990bdce60--who-cares-new-moms

8. Không nên quá dựa dẫm vào lời khuyên của người khác

Dù bạn ở trong hoàn cảnh khó khăn như thế nào, thì bạn mới là người hiểu rõ tình hình của chính mình nhất, do đó, lời khuyên của những người xung quanh chỉ mang ý nghĩa tham khảo. Hãy tin vào trực giác và khả năng của mình để đưa ra những quyết định đúng đắn và sáng suốt nhất.

9. Sự kết nối là quan trọng nhất

Mẹ tôi đã làm việc chăm chỉ và tự thưởng cho mình bằng cách mua sắm. Tôi thường xuyên về nhà và thấy sự xuất hiện của các tiện ích mới. Mẹ tôi thích mua những thứ thú vị, nhưng chủ yếu để họ có thể được chia sẻ. Mẹ từng gửi gia vị và thực phẩm cho những người ở các tiểu bang khác vì cô muốn họ thử một công thức mới mà mẹ khám phá ra.

Quan điểm của mẹ tôi là cuộc sống để chia sẻ. Vật chất không phải là những đồ vật có giá trị, đó là sự kết nối. Tiêu tiền để nâng cao kinh nghiệm của mọi người và nếu bạn không thể làm được điều đó, hãy tập trung vào những phẩm chất để thực sự mang lại những điều đó, như tình yêu, sự tập trung của bạn trong cuộc trò chuyện, giao tiếp, và thời gian của bạn.

10. Không bao giờ là quá già để làm điều gì mới mẻ và hoàn toàn khác.

Mẹ tôi liên tục muốn biết, học hỏi, và trở nên hiểu biết hơn. Đối với mẹ, nhận được bằng tiến sĩ về sinh học phân tử và trở thành một luật sư giỏi là không đủ. Mẹ cũng muốn trở thành một vũ công, và hoàn thành điều này bằng cách tập nhảy ba đến bốn lần một tuần tại phòng ballet yêu thích của mình trong ba mươi bảy năm. Sau đó, ở tuổi 50, mẹ quyết định muốn chia sẻ câu chuyện cuộc sống của mình với thế giới và để làm như vậy, bà phải hoàn thành bằng thạc sĩ về Sáng tác Viết.

Dù thế nào, hãy cố gắng không bỏ cuộc nửa chừng cho dù gặp khó khăn. Giống như mẹ tôi, đừng bao giờ nói với mình rằng đã quá muộn để thực hiện những giấc mơ của mình.

11. Cuộc sống là để yêu và được yêu.

Sau khi mẹ mất, đã có lúc tôi cảm thấy bất lực và tuyệt vọng, vì mẹ không còn trên đời này nữa. Tôi từng khóc và hét lên trên xe hơi. Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng, điều quan trọng nhất khi sống trên đời này là yêu và được yêu. Tôi yêu mẹ, mẹ yêu tôi, và chúng tôi luôn được sống trong tình yêu thương dành cho nhau. Cho dù mẹ đã ra đi, nhưng tình yêu đấy còn mãi, không bao giờ biến mất, không bao giờ bị lãng quên.

Ngay cả sau khi tất cả những đau buồn mà tôi đã chịu đựng, tôi luôn luôn cố gắng để mở trái tim mình. Tôi có thể tự tin nói rằng tôi tự hào về người mẹ yêu quý của mình, về những gì tôi được thừa hưởng từ bà. Và tôi sẽ tiếp tục sống một cách vui vẻ, như mẹ tôi đã từng sống.

Thu Hương/Theo thethaovaxahoi.vn

Nguồn: blogtamsu.vn